Khi ánh nắng chiều ngả trên nóc ngôi chánh điện, khi ánh hoàng hôn lung linh trên những lá cây đuôi chồn, khi ngọn đèn đường tỏa sáng về đêm là lúc tôi khoác lên chiếc áo tràng cũ kỹ, đến trước bàn thờ Phật thắp nén hương trầm và thành tâm đảnh lễ ân đức của Ngài ba lạy.
Tôi nhẹ tay đốt lên một ngọn nến đỏ giữa trái tim mình để soi sáng, tìm kiếm lại những ân tình nơi chốn cũ chùa xưa. Phật Đà đối với tôi là nơi nuôi lớn tình người, là nụ cười reo vui chân thiết, là an lạc tuyệt vời và là tiếng gọi mời của biết bao con tim đồng cảm. Nơi đó đã cho tôi cơ hội thẩm thấu hạnh phúc-khổ đau, đã cho tôi hiểu biết ngọt ngào-cay đắng và đã cho tôi trải nghiệm nước mắt-nụ cười. Tất cả vẫn đầy ấp những kỷ niệm tuyệt vời, những tình người thênh thang, những cưu mang sâu kín trên bước chân phiêu lãng!
Quá khứ là những gì đã qua, thường chưa được trọn vẹn như ý muốn. Hiện tại là cái chúng ta đang cố gắng thực hiện cho hoàn chỉnh và tốt đẹp. Tương lai luôn là một hình ảnh gói trọn tất cả những tiến bộ, sửa đổi cho hoàn thiện của hiện tại và quá khứ. Vì vậy, là người có chút tình cảm và sự hiểu biết, có một trái tim trân quý những giá trị của tha nhân, xin hãy tôn trọng giữ gìn những gì còn nguyên trinh trọn vẹn hay chưa tròn đầy một khi tất cả đã đã trở thành quá khứ!
Môn học khảo cổ vẫn còn đóng góp thiết thực, vẫn còn làm các nhà nghiên cứu đam mê tìm về. Nhìn một bức tranh cổ kính, ngắm bộ tách trà lâu đời vẫn là lời mời gọi giới thưởng lãm trở về sống lại với một thời đại, một nơi chốn xa xưa. Ở đó, những sinh hoạt đối xử, những tư duy trí tuệ, những văn hóa nghệ thuật cho dù có phai nhạt nhưng vẫn còn nét chấm phá tuyệt vời!
Tìm về quá khứ, dù là quá khứ của mười năm, tôi đang bắt gặp những vẻ đẹp nhân hậu của quý bác Phật tử đi chùa vào các ngày Chủ Nhật, những gương mặt hồn nhiên của chư đồng hương viếng chùa những dịp đại lễ truyền thống Phật Đản, Vu Lan, Tết Nguyên Đán, những cử chỉ thân thiết của quý Ban Trị Sự, những ân tình mến thương của già trẻ, gái trai, những trái tim sâu lắng, cao rộng của những đệ tử đầu tiên vẫn trung kiên với Tam bảo đến tận bây giờ!
Quá khứ đôi khi là viên ngọc lóng lánh vỡ tung, nhưng tôi muốn tự tay nhặt những mảnh vỡ này, kết thành đóa sen tuyệt đẹp tỏa ngát hương thơm. Tôi có chút hy vọng thiết tha trân trọng gom góp lại những mảnh thủy tinh lung linh chiếu sáng, những hạt kim cương từ phương trời cũ, ánh trăng xưa, rồi mang ra xẻ chia, kết nối với những bạn tâm giao, những người hữu duyên, viết thành quyển sách bé nhỏ khiêm tốn Mười Năm Còn Đó.
Mười Năm Còn Đó là quyển sách dự kiến thu gọn phần nào đời sống tâm tình của tác giả suốt mười năm gắn bó với một mái chùa như máu xương, da thịt và hơi thở. Nội dung quyển sách ít nhiều gì cũng phản ánh những tình cảm, tâm thức của một con người một cách chân thành, sâu lắng, mang nhiều ý nghĩa triết lý, trở thành hành trang tiếp tục đăng trình, dấn thân phụng sự!
Mười Năm Còn Đó gồm 25 chương, nhằm khắc họa lại một số hình ảnh thiêng liêng cao đẹp còn đọng lại trong trái tim tác giả. Ngoài ra, tác phẩm sẽ là một lời tri ân tha thiết, cảm niệm công đức cao vời của tôi đến những chân tình cao khiết mênh mông và những con người luôn ban trải tấm lòng cao thượng!
Mười Năm Còn Đó đã cho tôi có nhiều duyên may để học được nhiều bài học sống động từ những Phật tử thuần thành, những học trò thân thiết quanh tôi: tấm lòng kiên định vì đạo, ý chí kiên cường phụng hiến tha nhân, trái tim nguyên trinh hy sinh không biết mỏi mệt, không vì danh lợi, bạc tiền, chức quyền, địa vị!
Trước nhất và trên hết, tôi xin cúi đầu tri ân nhân cách cao cả của Hòa thượng Thích Thiện Long, trái tim bao dung của cố sư cô Diệu Pháp, tấm lòng độ lượng của gia đình Phật tử Diệu Kim-Tâm Từ, chú Tư Trưng và cô Kiều Di Trú, những người đầu tiên đã cưu mang, giúp đỡ tạo duyên lành để tôi có mặt tại Úc Đại Lợi. Mặc dù cố sư cô Diệu Pháp đã theo Phật, Hòa thượng Thích Thiện Long ở xa, cô Kiều Di Trú và chú Tư Trưng không thường xuyên tới chùa, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn nhớ ơn vô hạn!
Kế đến, tôi xin ghi nhận tấm lòng hộ đạo, trái tim cao thượng của quý vị trong Ban Trị Sự chùa Phật Đà những nhiệm kỳ từ năm 2002 đến 2012 đã hỗ trợ, động viên và đồng hành với tôi trong những năm qua! Tôi đặc biệt gởi trọn niềm kính quý và tri ân đến những Phật tử trung thành đã gắn bó với tôi từ giai đoạn khởi đầu đến thời điểm hiện tại, cũng như các thế hệ học trò: Pháp-Phước; Chánh-Phát-Huệ; Minh-Diệu; Kim-Hoa; Linh-Nguyên; Giác-Ngộ!
Đối với quyển sách này, tôi đặc biệt cảm tạ tấm lòng cao cả đã dành rất nhiều thời giờ để góp ý, chỉnh sửa cho đứa con tinh thần hoàn chỉnh như đạo hữu: Minh Nghiêm, Ngộ Tâm, vì nếu không có những vị này, quyển sách chưa thể ra mắt bạn đọc gần xa được!
Khi trái tim con người vẫn còn âm ỉ nóng thì những hình ảnh, những ngôn từ, những gặp gỡ trong đời là dịp để thổi bừng lên ngọn lửa yêu thương và lòng tri ân sâu sắc nhất!
Cảm ơn những con người Việt Nam và đất nước này đã nuôi lớn và mở rộng mọi cánh cửa tâm hồn có cơ may chấp cánh!
Những chân tình thánh thiện như viên minh châu nguyên vẹn, tôi xin tôn kính phụng thờ. Những vụng về trong đối nhân xử thế chưa trọn đầy như những mảnh pha lê chưa chiếu sáng, tôi vẫn trân trọng giữ kín trong tim!
Mười Năm Còn Đó sẽ tuần tự ra mắt từng chương trên hai trang nhà điện tử: Đạo Vào Đời và Đạo Phật Ngày Nay. Xin trân trọng kính mời chư tôn đức, quý Phật tử và quý độc giả gần xa hoan hỷ đón nhận và chỉ giáo để sau này trở thành quyển sách thực thụ!
Sáng nay, ngồi thưởng thức hương trà thơm ngát, nhìn ngoài trời, những hạt sương long lanh tan dần, lòng tự vấn: “Mình còn thở được bao lâu nữa???”
Trọn lòng cung kính và trân trọng!!!
Úc Châu, 16-06-2016
Nhằm ngày 12 tháng 05 năm Bính Thân
Tác giả: T.K.Thiện Hữu